Top 6 # Sen Đá Đã Nở Hoa Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 3/2023 # Top Trend | Inkndrinkmarkers.com

Sen Đá Đã Nở Hoa

Tên fic: Sen đá đã nở hoa Author : nana-ken Characters: Lee Hyuk Jae, Lee Eun Hyuk, Lee Dong Hae, Aiden Lee… Disclaimer : Các nhân vật trong fic không thuộc về Aut và Aut viết fic hoàn toàn với mục đích phi lợi nhuận. Rating: [T] Category : Adventure, psychological,sad… Summary: Sen đá đã nở hoa- Đó là lúc trái tim em lành lặn

Một loại sen đá

Fic cũng dành tặng cho những ai yêu quý Dong Hae – Eun Hyuk và có thể chịu được sad fic. Chúc mọi người luôn có nhiều niềm vui nhá. Giờ thì bắt đầu thôi………………

Đêm qua

Em mơ mình sẽ chết

Mất anh, mất nửa cuộc đời em

Từng ngày mỏi mòn trong cô đơn tuyệt vọng

Thân xác em đau, trái tim câm lặng

Đêm qua

Trong giấc mơ

Em đã hóa thành cây sen đá

Đẹp dịu dàng mà sức sống liệt oanh

Dù cho chai sạn, dù lá héo tàn

Sen đá sẽ không bao giờ chết

Trong giấc mơ

Đêm qua

Em đã khóc được thành lời

Khi đóa hoa biến thành những ngôi sao lấp lánh

Sen đá đã nở hoa

Đó là lúc trái tim em lành lặn…

CHAP 1:

Seoul- 11 giờ đêm.

Hyuk Jae thả phịch người xuống ghế, cảm giác toàn thân không còn chút sức lực nào.

– Cuối cùng cũng kết thúc.

Cậu lẩm bẩm. Tiếng hò hét của hơn10.000 fan chát chúa ngoài sân vận động khi bóng dáng “Ngôi sao vũ trụ” Kim Hee Chul khuất dần sau cánh gà dội vào màng nhĩ làm Hyuk khẽ nhăn mặt. Cậu luôn tự hỏi rằng ánh hào quang ấy có đem lại cho con người ta hạnh phúc hay cũng chỉ là những tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng sáo rỗng mà phải bỏ cả đời mình ra để từng bước một đi lên giống như Chul và Eunie của cậu… Họ có thật sự thấy hạnh phúc?

Nhìn thấy nét mặt ủ rũ của cậu bạn thân kiêm stylist của mình, Chul xụ mặt xuống, anh đến gần Hyuk, lay mạnh vai cậu:

– Này, cậu không mở mắt ra chúc mừng tớ được một tiếng à?

– Không phải rất nhiều rồi sao? Hyuk mở mắt, thờ ơ trả lời, nhưng ngay khi nhìn thấy sư thất vọng trên khuôn mặt Chul, lòng đã hối hận, cậu thở dài– Chúc mừng, cậu làm tốt lắm!

– Có thế chứ!

Chul vỗ mạnh vai Hyuk, cười rạng rỡ. Bao nhiêu năm ở bên cạnh thằng bạn ít nói đến quái gở này, anh thừa hiểu rằng như thế là quá đủ.

– Hyukie, tớ có quà cho cậu? Chul nháy mắt

Hyuk hơi ngạc nhiên:

– Quà gì?

– Cậu cũng biết đùa sao? Chul cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém.

Hyuk khẽ chau mày khiến anh thở dài:

– Thật chẳng hiểu nổi cậu. Đến ngày sinh nhật của mình cũng không quan tâm. Này, cầm lấy. Chul chìa ra trước mặt Hyuk một chiếc hộp nhỏ.

Hyuk nhìn thấy mà cứ đần mặt ra, nhận lấy chiếc hộp từ tay Chul, cậu vội vã đứng lên.

– Đúng rồi, Hae- anh ấy đang đợi… Hyuk bước vội ra cửa và không quên nói lời cảm ơn. Chul nhìn theo mà chỉ biết lắc đầu, không hiểu sao con người lãng mạn như Hae lại có thể chịu đựng được người như cậu.

– Xin lỗi anh, Hae.

Nhìn thấy Hyuk, ánh mắt Hae dịu dàng hẳn. Anh đỡ lấy cả thân người đang đứng không vững vì mệt:

– Em biết là anh vẫn chờ sao lại phải chạy tất tả như vậy? Hae vỗ nhẹ lưng cho Hyuk cảm thấy dễ chịu và đỡ cậu ngồi xuống:

– Em chẳng quan tâm đến mình gì hết. Đến ngày sinh nhật mà cũng ngược đãi bản thân như thế. Anh khẽ vuốt lại mớ tóc rối bù, dịu giọng nói

– Em ổn. Không lộ ra cảm xúc nhưng trong lòng Hyuk luôn xao động trước những cử chỉ yêu thương của anh.

Đôi lúc cậu cũng không hiểu mình được yêu thương vì lẽ gì. Hae là nhạc sĩ có tài lại rất chu đáo nên được nhiều người mến mộ nhưng rõ ràng anh đã chọn cậu, rất tình cờ cũng rất hiển nhiên. Chỉ sau lần gặp đầu tiên tại buổi hòa nhạc của anh. Cậu đã bước vào khi cảm thấy bước chân mình lạc lõng, vô định. Cậu đã ngồi bất động đến khi khán phòng không còn một bóng người, dù trên khuôn mặt không có một biểu cảm nào nhưng cậu lại hoàn toàn bị rơi vào thế giới âm nhạc mà anh đã tạo ra. Chính lúc ấy, anh đã xuất hiện, nhẹ nhàng và ấm áp. Hae hoàn toàn trái ngược với cậu, trong khi cậu luôn thờ ơ với mọi thứ, ít nói và mỗi câu nói đều khô khốc như bổ vào lòng người khác thì anh lại rất hòa nhã, dịu dàng, chu đáo và có một sự say mê đáng ghen tị.

– Em mệt lắm à? Tiếng anh vang lên cắt dòng suy nghĩ của cậu.

Không nói gì, Hyuk khẽ tựa đầu mình lên vai Hae, luồn tay vào túi áo anh để tìm hơi ấm:

– Em muốn nghe hát. Cậu thì thầm.

– Hyukie, giá như mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, em đều dựa vào vai anh thế này. Anh có thể làm em thấy nhẹ nhõm hơn. Hae đổi cách gọi, đan chặt lấy tay cậu trong túi áo.

– Ừm. Hyuk cũng giữ chặt lấy bàn tay ấm áp ấy.

Ít khi thấy cậu dịu dàng như thế nên Hae trong lòng rất vui.

Hayan dressreul ibeun geudae tuxedoreul ibeun naui moseup

Balguhreumeu l matchumyuh guhdneun woori juh dalnimgwa byuhre

I swear guhjitmal shiruh uishimshiruh

Sarang haneun naui gongju Stay with me?…

Dù cho có già đi, mình vẫn luôn mỉm cười

Và tiếp tục sống bên nhau

Em sẽ lấy anh chứ?

Em sẽ muốn ở bên anh suốt phần đời còn lại chứ?…

Giọng Hae nhỏ dần, nhìn nét mặt ôn nhu, thanh tú đã thoát ra khỏi mệt mỏi, anh biết cậu sẽ chẳng để ý lời bài hát. Đó chính là mong muốn của anh lúc này. Muốn được chở che dù biết cậu rất mạnh mẽ, muốn được lo lắng dù biết cậu chẳng có gì phải lo, anh chỉ muốn được ở cùng cậu. Hae rút tay mình và tay cậu ra khỏi túi áo, cái lạnh xiết vào da thịt khiến Hyuk chau mày nhưng rồi cũng kệ anh muốn làm gì thì làm. Hae xòe bàn tay cậu ra, lật úp xuống và đeo vào ngón tay áp út một chiếc nhẫn. Hyuk cảm nhận được hành động của anh thì choàng tỉnh, cậu ngạc nhiên.

– Anh đã hát thay lời cầu hôn nhưng có vẻ em không nhận ra. Hae cười, nụ cười thật tươi– Vậy thì anh sẽ nói, Hyukie à, em có đồng ý lấy anh không? Sẽ cùng anh sống thật hạnh phúc và chỉ nghĩ đến anh thôi? Có được không?

Hyuk ngỡ ngàng đến nói không lên lời. Cậu trở nên bối rối, không biết diễn dạt sao cho đúng tâm trạng của mình, lúc nào cậu cũng gặp khó khăn trong việc diễn đạt cảm xúc:

– Hae, anh… anh… có biết thế này… chuyện này… có nghĩa là thế nào không?

– Anh chỉ biết mình quá yêu em. Hãy nắm lấy tay anh được không? Nét mặt dịu dàng thường ngày dường như không còn hiện hữu, thay vào đó là sự nghiêm túc. Hyuk thật sự bị dao động. Lấy anh. Đó là điều cậu lúc nào cũng mong muốn nhưng không dám nghĩ đến. Chính vì vậy mà lúc này đây, cảm giác duy nhất của cậu là hạnh phúc. Nắm chặt ngón tay đeo nhẫn của mình, Hyuk ngả người vào lòng Hae. Rất muốn nhận được sự che chở từ anh.

– Em yêu anh. Cậu thì thầm

Hae sung sướng như muốn hét lên khi nghe câu trả lời ấy, anh đã nghĩ rằng khi nói ra, chắc chắn sẽ bị cậu cho ăn vài cước. Anh ôm trọn lấy con người đang rúc vào lòng mình, hạnh phúc hôn lên mái tóc cậu.

– Ngốc, anh cảm ơn em còn không hết. Từ nay về sau hãy cứ ở trong lòng anh thế này. Dù em có mạnh mẽ thế nào thì cũng hãy để anh che chở cho em.

Cái ôm rất lâu và rất ấm áp. Cậu như đã muốn ngủ trong lòng anh nhưng Hae lại đánh thức cậu.

– Hôm nay là sinh nhật mà, em phải thức cùng anh chứ? Anh cốc nhẹ lên trán cậu.

Hyuk tuy vẫn còn mệt mỏi vì liên tục mấy ngày thức trắng đêm để lo trang phục cho Chul nhưng cũng miễn cưỡng ép mình tỉnh táo, mỉm cười:

– Bất ngờ cho em sao? Quà sinh nhật cũng là nhẫn cầu hôn, anh ky bo thật. Hyuk lừ mắt khiến Hae bật cười.

– Vì ai mà nó thành ra thế này. Đến pháo hoa cũng không kịp đốt đã hết ngày. Hae chỉ vào đống pháo hoa bên cạnh mình, nhắc đến trong lòng anh lại thấy hơi buồn vì sự vô tâm của cậu. Hyuk nhìn thấy thì gãi đầu tỏ vẻ ăn năn:

– Giờ mình đốt, chào mừng ngày đầu tiên em được 23 tuổi cũng tốt mà.

Vậy là cả hai ngồi đốt pháo hoa khi đồng hồ đã điểm 12 giờ. Cậu đã cười, nụ cười rạng rỡ trong ánh sáng lấp lánh và rực rỡ của pháo hoa. Ánh sáng và sự ấm áp dường như đã xua bớt những nỗi sợ hãi cứ lớn lên từng ngày.

– À, em quên mất, bây giờ ở Mỹ là mấy giờ rồi, hôm nay cũng là sinh nhật của Eunie mà. Hyuk bỏ vội cây pháo hoa xuống, rút ra chiếc điện thoại.

– Bây giờ ở Los Angeles mới là buổi sáng mà. Hae thấy cậu nhắc đến Eunie thì trong lòng lại thấy khó chịu. Lúc nào cậu cũng chỉ có Eunie.

– Nhưng em cũng nên chúc mừng chứ? Anh em sinh đôi mà từ nhỏ đến lớn đều không tổ chức sinh nhật chung. Eunie thích ở bên bạn bè còn em thì không. Nhưng em ấy luôn là người đầu tiên tặng quà và chúc mừng em. Sáng nay Eunie cũng nhắn tin cho em trước…

– Đúng là chỉ khi nói về Eunie, em mới nói nhiều như thế nhỉ? Hae cắt lời cậu khiến Hyuk hơi bất ngờ

– Nếu gặp anh cũng sẽ thích. Eunie rất khác em, lúc nào cũng vui vẻ. Ai cũng quý em ấy hết. Cậu mặc sự giận dỗi trẻ con của Hae, chăm chú nhắn tin cho Eunie.

“Mừng sinh nhật em, Eunie” Hyuk giơ điện thoại lên trước mặt Hae: “Được chứ?”

– Cái này gọi là chúc mừng sao? Hae cũng nhăn mặt khi nhìn thấy cái tin nhắn của cậu, đúng là con người không biết thể hiện tình cảm. Anh giật lấy điện thoại, soạn lại tin nhắn khác.

– Thật khác biệt và Eunie sẽ nhận ra thôi. Cậu lắc đầu nhìn anh

Los Angeles.

Eun Hyuk vẫn còn nằm cuộn tròn trong tấm chăn dày cộm, chỉ ló ra chỏm tóc nhuộm trắng. Mái tóc, đó là điểm duy nhất mà người khác có thể nhận ra anh em cậu nếu cả hai cùng tức giận hay im lặng. Từ nhỏ cậu đã nhuộm đủ màu tóc trừ cái màu mà anh trai cậu vẫn giữ. Màu hung đỏ. Hyukie gần như phát điên vì sự thay đổi liên tục của cậu nên cuối cùng cậu cũng yên phận với màu bạch kim. Màu mà ông anh hung dữ của cậu ưng ý nhất.

Ai cũng bảo anh em cậu giống nhau sau cái nhìn đầu tiên nhưng chỉ đúng năm phút sau, khi tận mắt thấy cậu nói liên hồi trong khi Hyuk gần như không nói tiếng nào, thờ ơ nhìn đi đâu đó thì y như rằng họ sẽ nói thêm “Cậu em thì chẳng khác gì một con khỉ còn cậu anh thì cứ như một con cá trồng lười biếng”.

Khác nhau như thế nhưng cậu biết Hyukie rất thương mình, anh ít nói và hay buồn bã. Bao nhiêu năm qua, lần sinh nhật nào anh cũng từ chối đi cùng cậu nên lần nào cũng vậy, Eun đều phải tặng quà và chúc mừng trước, sau đó nửa đêm mang bánh sinh nhật về rồi hai anh em cùng ăn. Gần hai năm nay, cậu được tập đoàn giải trí New Star của Mỹ đào tạo thì ngày sinh nhật có khác, không được cùng Hyukie ngồi ăn bánh. Giờ giấc cũng khác nên thành ra tự nhiên bị sinh sau Hyukie một ngày. Tối qua trước khi đi ngủ, cậu đã nhắn tin chúc mừng anh, còn mình thì phải đợi thêm mười mấy tiếng nữa mới tới sinh nhật. Chính vì vậy mà Eun quyết tâm ngủ cho bằng hết khoảng thời gian chênh lệch ấy. Và đã nướng tới giờ này, khi mặt trời đã gần như đứng bóng.

Mãi đến khi nghe tiếng tin nhắn, cậu mới mơ màng tỉnh dậy. Eun mỉm cười khi thấy tin nhắn của Hyukie nhấp nháy trên màn hình, cậu háo hức mở ra nhưng khi đọc xong thì mắt cứ trợn ngược lên:

– Gì đây? Thứ này là ai nhắn?

Eun lập tức gọi cho anh mình:

“Alo” Cậu thở phào khi nghe giọng anh. Thật đáng ghét khi lúc nào anh cũng alo cứ như chẳng nhận ra số cậu.

“Hyukie, anh nhắn gì thế, có phải muốn hù chết em không?”

“Biết ngay mà” cậu nghe rõ tiếng Hyukie thở dài

“Anh sẽ kết hôn sao?” Eun vồn vã hỏi

“Ừm”

“Người đó thế nào, có xinh như em không?”

Hyuk nhìn sang Hae, trong lòng có vẻ như so sánh:

“Không, anh thích mái tóc của em”

Eun cười lớn: “Ha ha, vậy thì được, chúc Hyukie của em hạnh phúc. Nghe giọng anh như vậy em cũng đoán là Hyukie đang vui rồi. Em cũng vậy Hyukie à”

“Ừ. Em cũng vậy .Chúc mừng sinh nhật em, Eunie”

“Vậy mới là Hyukie. Kêu cái người kia của anh đừng có nhắn tin kiểu đó nữa Hyukie, em đau tim lắm”

“Ừ” Hyuk mỉm cười cúp máy

– Cậu ấy nói gì? Hae hỏi sau khi hóng chuyện cả buổi mà chả hiểu gì hết.

– Eunie hỏi anh có xinh như em ấy không? Hyuk không giấu được nụ cười trong khi mắt Hae trợn tròn:

– Cái gì??? Eunie nghĩ anh là uke sao? Em hãy nhanh đính chính lại, anh không đồng ý ? Hyukie…

Đáp lại Hae, Hyuk cười đến đau thắt bụng nhưng khi trông thấy khuôn mặt ngùn ngụt lửa giận của Hae thì đành nín nhịn mà cầu hòa :

– Được rồi, khuya rồi, về thôi, em sẽ đính chính sau vậy.

Về phía Eun Hyuk. Sau khi bị ông anh làm cho tỉnh giấc thì cũng đứng dậy đi đánh răng, rửa mặt. Xong đâu đấy, cậu ngồi thu lu trên ghế, tay cầm điện thoại gọi cho Aiden- bạn trai mình. Tiếng chuông đổ đến hồi thứ 3 thì có người bắt máy.

« Em dậy rồi sao ? »

« Anh chỉ biết nói thế thôi sao ? » Cậu giận dỗi, con người mà cậu đã yêu điên dại suốt một năm qua giống y như anh trai cậu, khô khan và kiệm lời.

« Anh xin lỗi, chúc mừng sinh nhật em, Eunie »

« Anh thật giống Hyukie. Hai người mà chơi với nhau chắc cả đời sẽ không cãi vã câu nào đâu ? »

« À ? »

« Aiden, hôm nay em không có lịch tập, anh đi chơi với em đi. Tối nay em hẹn với bạn ở X.O CLUB »

« Anh xin lỗi, ngày nay anh bận. Em cứ đi với bạn. Anh sẽ qua đó sau khi xong việc ? »

Hyuk thở dài khi anh cúp máy. Còn muốn nói thêm nhưng đúng lúc có chuông cửa nên cậu cũng kết thúc cuộc gọi ở đó. Cậu lết từng bước ra cửa và… thật bất ngờ khi thấy món quà được đặt trước cửa nhà. Một bó hoa hồng thiệt đẹp và chiếc bánh kem vị dâu. Là của Aiden. Cậu quên cả sự giận dỗi lúc nãy mà chạy vào nhà gọi điện cho anh.

« Aiden, em yêu anh » cậu hét lên trong điện thoại.

« Vâng » Cậu mỉm cười cúp máy.

Aiden là thành quả lớn nhất sau gần 2 năm đi Mỹ của cậu. Anh là đạo diễn nổi tiếng và là cổ đông lớn ở New Star. Lần đầu đi casting phim , cậu đã rớt ngay vòng loại với những nhận xét rất chạm tự ái bởi người đàn ông lạnh lùng nhưng quyến rũ có tên Aiden. Vậy nên cậu quyết tâm phải có anh cho bằng được. Sau hai tháng theo đuổi ròng rã, cậu đã thắng. Cả hai đã hẹn hò. Dù anh không thuộc tuýp người lãng mạn nhưng rất đáng tin, điều đó khiến cậu ngày càng điêu đứng, hành động lãng mạn bất ngờ này của anh khiến cậu vui khôn xiết.

Mỉm cười thật tươi với niềm vui mới mẻ. Eunie đặt bánh kem vào tủ lạnh, ngồi ngắm bó hoa thêm một lúc lâu rồi đặt nó ngay cạnh giường nằm và … chui vào chăn ngủ tiếp. Hôm nay cậu không có lịch tập.

X.O Bar- 10h đêm :

Aiden đến khi tiệc đã sắp tàn, Eun cùng với Kyu, Min và một số người khác đang nhảy rất sung trên sàn. Anh không lại gần mà chọn ngồi ở một góc khuất, đủ để ngắm cậu. Nhìn cậu trong những bước nhảy điêu luyện với sự say mê, mái tóc trắng bết vào khuôn mặt, anh không khỏi xao động. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người con trai nhưng ngay từ khi cậu xuất hiện, trái tim anh đã hoàn toàn sụp đổ. So với anh, trong tim luôn ẩn chứa hận thù thì Eun lúc nào cũng vui vẻ, trong cậu luôn có một niềm đam mê cháy bỏng và tràn đầy năng lượng khiến anh cảm thấy cuộc sống của mình sống động hơn khi gần cậu. Từ ngày ba mẹ nuôi mất đi, cậu là người suy nhất có thể khiến anh cười vì vậy mà Aiden thực sự biết ơn sự hiện hữu của Eunie trong cuộc đời mình.

Người nhận ra anh đầu tiên là Min. Thấy Aiden, Min khều Eun :

– Người mà cậu trông chờ đến rồi kìa.

Eun lúc đó mới thoát ra khỏi điệu nhảy, vui vẻ chạy về phía anh. Hậu đậu thế nào mà lại vấp ngã, thế là mọi người được một tràng cười nứt nẻ. Thấy vậy, Aiden lắc đầu rồi cũng đứng lên, đỡ cậu dậy :

– Anh đến trễ quá đấy, Aiden ? Eun ra bộ giận dỗi để che bớt vẻ lúng túng của mình.

– Anh xin lỗi. Aiden lấy khăn lau lau mồ hôi cho cậu trước mặt mọi người khiến cậu ngượng ngùng. Anh bật cười trước vẻ thẹn thùng đáng yêu ấy

– Anh sẽ đền cho em.

– Thật sao??? Eun suy nghĩ một chút, lùi một bước, nhìn anh cười.

– Vậy thì em muốn anh hét lên thật to trước mặt mọi người là « anh sẽ làm nô lệ cho em suốt cuộc đời này »

– Này… Aiden há hốc miệng.

– Không được sao ? Cậu lại trưng cái bộ mặt ấy ra khiến anh xiêu lòng. Min cũng vừa nghe thấy và hét lên với mọi người trò đùa của Eun khiến ai cũng nhìn về phía anh. Cậu cũng hơi ngỡ ngàng. Nếu anh lạnh lùng với cậu như mọi khi, chắc hẳn cậu sẽ tủi thân.

Anh thở dài. Ra hiệu tắt nhạc. Sau một phút im lặng, anh nói lớn :

– Eunie…

Cậu giật mình nhìn anh, tất cả mọi con mắt đều nhìn về phía anh khiến cho Aiden cảm thấy hơi căng thẳng nhưng gì thì cũng phải nói:

– Anh… ANH …YÊU… EM … và … muốn làm nô lệ cho em đến suốt cuộc đời…. Anh nhìn thẳng vào mắt Eun, sau một phút bất ngờ, trái tim cậu đã vỡ òa vì sung sướng, cậu lao vào vòng tay Aiden và vùi mặt vào ngực anh, xúc động đến rơi nước mắt.

– Đồ ngốc, em chỉ đùa anh thôi.

– Nhưng anh không đùa đâu, nhóc ạ. Xin lỗi vì anh đã đến trễ và anh không giống ông anh nào đó của em, Eunie.

Eun khẽ lắc đầu và cậu siết chặt anh hơn nữa trong tiếng hò reo của mọi người.

Chương 4 Sen Đá Đã Nở Hoa

by donghaeeunhyuk98 in Uncategorized Thẻ:SEN ĐÁ ĐÃ NỞ HOA

CHAP 4

– Đây là phòng của cậu, thời gian lưu lại Mỹ, cậu cứ yên tâm ở đây ? Eun sau khi dẫn Hae về nhà thì sắp xếp phòng ngủ cho anh ở tầng trệt. Còn cậu thì ở trên tầng hai.

– Cảm ơn cậu, nhưng có phiền không nếu bạn trai cậu ghé qua. Hae có hơi ngại về chuyện này, nghe Hyukie nói thì hình như Eunie cũng có bạn trai là đạo điễn nổi tiếng Aiden Lee. Anh ta được biết đến là tay thợ săn diễn viên trẻ hàng đầu ở Mỹ, mỗi tác phẩm của anh ta đều trở thành tác phẩm kinh điển.

– Không sao đâu. Anh ấy cũng ít ghé qua đây mà phần lớn tôi đều xông vào phòng làm việc hoặc nhà anh ấy. Ở đó gần công ty hơn còn ở đây thì hơi xa. Cậu cứ tắm rồi nghỉ ngơi thoải mái đi. Tôi đi làm chút gì đó cho cậu ăn. Eunie chép miệng

Sau khi Hae đã vào phòng thì Eun loay hoay với mớ đồ ăn ít ỏi trong tủ lạnh. Bình thường cơm trưa đã có Minie chuẩn bị sẵn cho cậu, còn bữa tối thì gần như là ngày nào cũng đi ăn với bạn hoặc Aiden. Tóm lại là chả mấy khi đụng đến bếp núc. Cuối cùng cậu đành lấy mấy quả trứng ra làm món trứng ốp la, có vẻ dễ dàng, tiện dụng nhất.

Hae sau khi tắm xong thì cũng đi ra phòng khách trong khi Eun lụi cụi sắp chén dĩa cho bữa cơm tối. Nhìn món trứng ốp la nửa đen nửa vàng trên dĩa, anh thở dài.

– Haizzz, đúng là khác nhau thật. Hyukie tuy ít nấu ăn nhưng những món cậu làm thường rất cầu kì và rất ngon. Còn cái món ăn trên bàn kia thì quả thật là thảm họa của nền ẩm thực nước nhà và của cả thế giới.

– Cậu gọi món này là món gì ? Hae chỉ lên bàn.

– Trứng ốp la. Eun ngây thơ trả lời nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của Hae thì hiểu ra- Hì, tôi biết cậu đang so sánh tôi với Hyukie. Tôi từ nhỏ đã không nấu ăn rồi, biết làm thế nào được.

Cậu ngồi xuống bàn, đẩy phần trứng ít khét hơn về phía Hae, còn mình thì ăn phần khủng khiếp còn lại. Vị của nó thật là khủng khiếp, cậu nhăn mặt. Thấy Hae cứ ngồi nhìn, cậu có chút bối rối, lần đầu tiếp khách mà thế này.

– Nhà còn trứng không ? Hae hỏi

– Hai. Eun vừa nói vừa giơ hai ngón tay lên. Hae lắc đầu đứng dậy đi về phía tủ lạnh, lấy 2 quả trứng còn lại. Chỉ trong nháy mắt, một phần ốp la ngon tuyệt đã được đặt trước mặt Eun.

– Ăn đi. Cậu mà ăn thứ kia vào chắc sẽ bị ngộ độc thực phẩm mất. Eun nãy giờ cứ há miệng nhìn Hae thao tác trong bếp. Quả thật là khác xa với thái độ lóng ngóng của cậu ban nãy. Nhưng Hae lại nhường hết phần ăn cho cậu, còn mình thì ăn ngon lành cái món « trứng khét » kia, trong lòng Eun cảm thấy rất ngại.

– Chúng ta chia đôi cái này là được mà. Eun ái ngại nhìn Hae

– Không cần đâu. Anh cậu đã huấn luyện tôi rồi, ăn sao cũng được nhưng bảo bối của Hyukie mà ăn uống như vậy chắc tôi sẽ bị ăn cước của Hyukie mất. Hae nói một thôi

– Ha ha, cậu cũng nếm mùi nhất đẳng huyền đai rồi à. Nhưng sao anh ấy vũ phu vậy chứ ? Hyukie từ nhỏ đã rất mạnh mẽ trong khi tôi lại chẳng làm được gì cả ngoài chuyện nhảy nhót nên mới cố gắng thành công để anh vui lòng. Mai mốt làm ca sĩ rồi. Nhất định bắt Hyukie làm stylist riêng cho mình hoặc cùng đứng trên sân khấu chứ không để anh làm stylist cho cái gã áo đỏ quái dị đó. Eun mở lòng mình, cậu nói về Hyukie với một tình cảm rất nồng ấm dành cho anh trai.

Hae sau khi nghe cậu nói vậy thì cũng nở nụ cười. Đúng là giống như Hyukie nói, cậu rất dễ gây được cảm tình. Bằng chứng là anh đang bị cậu thu hút, dù không giống với Hyukie.

– Mà cậu bảo tìm ai bên này ? Eun ngưng việc ăn mà nhìn Hae.

– Người anh trai thất lạc của tôi. Hae không giấu giếm, anh cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với cậu. Không giống như những lần đầu gặp Hyukie, lúc nào đầu óc anh cũng căng thẳng vì Hyukie không thuộc tuýp người thích nói chuyện trên trời dưới đất. Hyuk thích sự yên tĩnh và luôn muốn ở một mình.

– Cậu có biết địa chỉ không ? Eun tiếp tục hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hae

– Có, nhưng tôi không chắc là họ còn ở đó.

– Không sao đâu. Tôi kết thúc luyện tập rồi, cũng muốn đi đây đó cho khỏe nên sẽ cùng đi tìm với cậu. Eun vui vẻ nói

– Cảm ơn cậu. Hae cũng cười.

– Không sao, gọi tôi là Eunie, Hae. Trước sau cũng trở thành người một nhà mà. Eun nháy mắt

– À, ừ. Cảm ơn Eunie.

Cả hai lại tiếp tục những câu chuyện không đầu không đuôi nhưng rất thoải mái. Bữa tối kết thúc trong vui vẻ. Sáng hôm sau, cậu và Hae dậy rất sớm. Hae làm đồ ăn sáng rồi cả hai cùng lên đường đến địa chỉ mà người ta đã chỉ cho anh. Eun quen thuộc đường xá nên việc đi tìm cũng trở nên dễ dàng hơn.

– Cậu có sao không đấy ? Bệnh à ? Eun lo lắng hỏi

– Không sao. Tôi chỉ hơi lo lắng. Hae từ lúc sáng đã rất bồn chồn lo lắng. Người anh trai bao năm qua anh dốc lòng tìm kiếm, giờ đã có chút hy vọng nhưng nếu lỡ…họ không còn ở đó hoặc người kia đã nhìn nhầm. Chắc anh sẽ rất suy sụp.

Eun mặc kệ Hae, tới bấm chuông cửa. Sau một hồi đứng đợi thì một người phụ nữ đứng tuổi bước ra mở cổng, nhìn hai cậu trai xinh đẹp trước mặt mình. Bà vui vẻ hỏi :

– Các cậu tìm ai ?

– Dạ, bác cho cháu hỏi đây có phải nhà Giáo sư Lee không ạ ? Eun lễ phép hỏi còn Hae thì cứ im lặng.

– À, ra các cháu tìm chủ nhà cũ. Chủ nhà lên tiếng

– Chủ nhà cũ ạ ? Hae hấp tấp hỏi

– Đúng rồi. Chúng tôi đã chuyển đến đây được 10 năm rồi. Vì sức khỏe của vợ giáo sư rất yếu nên cả nhà đã chuyển đến Hawaii sinh sống, ở đó không khí tốt hơn. Bà ôn tồn trả lời

– Thế bác có biết địa chỉ cụ thể không ạ ? cả hai đồng thanh

– À, để xem sao đã. Nếu ta nhớ không nhầm thì nó là số 5 đường vành đai thì phải. Các cháu có thể đến đó tìm.

– Vâng, chúng cháu cảm ơn bác. Hae nhanh chóng ghi lại địa chỉ còn Eun thì lấy điện thoại của anh mà gọi cho hãng hàng không để đặt vé máy bay. Tất cả các chuyến bay trong tuần đều hết chỗ.

– Hae, chúng ta không thể đi trong tuần này được ? Eun lắc đầu nhìn anh.

– Tại sao ? Hae tỏ vẻ thất vọng

– Không còn vé. Giờ chỉ có đi tàu du lịch thôi nhưng phải mất mấy ngày mới đến nơi. Cậu nói.

– Không sao, tôi sẽ đi tàu còn hơn ngồi đợi. Cậu đặt vé giúp tôi đi, Eunie. Hae nhìn cậu cầu khẩn.

– Thôi được nhưng tôi muốn cùng đi với cậu. Tranh thủ du lịch và canh chừng cậu cho Hyukie. Eun cười khoái trá

– Cậu… Hae không nói nên lời. Anh không muốn nhưng thôi kệ, có người cùng đi sẽ thêm vui

Vậy là cậu gọi điện đặt vé tàu. Chuyến tàu sẽ khởi hành vào sáng sớm mai. Sớm hơn mong muốn của Eun vì cậu sẽ không có thời gian cho Aiden.

– Ừ, không sao. Tôi hiểu mà.

Tại buổi casting phim.

Đúng giờ hẹn, Kyu và Min đến phòng làm việc của Aiden. Anh đang tiếp chuyện điện thoại nên xin lỗi vì hai người sẽ phải ngồi đợi trong chốc lát. Cả hai gật đầu và im lặng chờ đợi trong tâm trạng rất căng thẳng. Họ rất muốn được tham gia đóng phim do Aiden đạo diễn, đặc biệt lần này anh lại là biên kịch. Đó có thể là bước đệm để cả hai có thể thâm nhập vào thế giới ngôi sao, ước mơ của cả cuộc đời họ. Rời xa gia đình, khổ luyện bao nhiêu năm qua… tất cả chỉ vì một ngày được mọi người thừa nhận.

– Hai người nhìn rất căng thẳng thì phải. Chúng ta cũng không phải là người xa lạ. Hãy thoải mái một chút. Aiden lên tiếng sau khi kết thúc cuộc gọi.

– Vâng. Cả hai cùng lên tiếng.

– Nhưng sao chỉ có hai đứa em thôi ạ ? Min dè dặt hỏi

– Vai diễn này dành cho hai cậu. Tuy nhiên tôi phải kiểm tra cả hai có khả năng diễn xuất hay không ? Anh nói

– Vậy tụi em phải làm gì ạ ? Kyu thắc mắc

– Hãy làm bất cứ điều gì có thể khiến tôi cười hoặc giận dữ hoặc đại loại là biểu lộ cảm xúc. Anh đưa ra yêu cầu khiến cả hai nhăn mặt. Sau đó, Kyu ghé sát vào tai Min nói gì đó và cả hai xin phép ra ngoài và sẽ bắt đầu trong một phút nữa. Anh gật đầu hài lòng.

10 giây sau khi họ bước ra ngoài. Không khí trong phòng hoàn toàn im lặng.

30 giây sau. Vẫn không có gì thay đổi.

1phút sau. Aiden chau mày vì vẫn không thấy bóng dáng ai.

1 phút 5giây sau. Có tiếng ồn ào bên ngoài, tiếng các nhân viên la ó, họ đang cố ngăn cản ai đó. Aiden suy nghĩ…

*Pang*

*Rầm*

*Rắc*

Kyu đạp mạnh vào cánh cửa khiến nó bật ra khỏi bản lề và đổ ập xuống sàn, tạo ra một chuỗi âm thanh hỗn độn. Theo sau là Min với nét mặt vô cùng giận dữ, trên tay lăm lăm cây côn nhị khúc tiến về phía Aiden khiến anh hơi bất ngờ.

– Ya, anh tưởng anh là đạo diễn thì muốn làm gì thì làm sao ? Cái gì mà chúng tôi phải làm anh vui hay tức giận… Kyu tức giận la hét, tay chỉ thẳng mặt Aiden mà lớn tiếng

– Chỉ có Eunie nhịn anh, chúng tôi thì không, Aiden. Tôi sẽ không làm con rối trước mặt anh đâu. Min giương cây côn tính giáng về phía Aiden. Anh vừa trông thấy thì hơi hoảng, lập tức đứng dậy, nhanh thoăn thoắn trườn qua mặt bàn, chỉ với một động tác nhẹ nhàng đã bẻ oặt cánh tay Min về phía sau. Anh ghì chặt lưng cậu khiến Min gần như úp mặt xuống bàn.

– Các cậu tính làm loạn à. Aiden gằn giọng

– Dạ. Kyu sau khi nhìn thấy màn võ thuật xuất thần của anh thì đứng ra xa, biết anh nổi giận, cậu cũng hơi ớn.

– Dạ cái gì ? Anh quay ngoắt về phía Kyu, tức giận quát lên. Vô thức tay khóa chặt tay Min khiến cậu nhóc la oai oái vì đau.

– Aiden, tha cho em. Đau. Em chỉ muốn làm anh tức giận thôi mà. Tiếng Min rên rỉ.

Lúc này Aiden mới chợt hiểu ra mục đích của cái mục làm loạn này. Khá bất ngờ, anh buông tay Min khiến cậu suýt soa vì đau.

– Tụi em thắng rồi phải không? Kyu cười nham nhở.

– Tôi bảo các cậu diễn xuất chứ không có bảo các cậu phá tài sản của tôi. Chừng nào dọn dẹp xong nơi này thì sẽ tính tiếp. Aiden bước ra ngoài, khóe miệng hơi giãn ra, bỏ mặc hai con người tiu nghỉu phía sau.

– Tại cậu đấy, bảo đạp nhẹ thôi ai bảo đạp mạnh thế. Min cằn nhằn.

– Thì phải làm cho anh ấy giận mà. Kyu bào chữa cho sự quá trớn của mình

– Nhưng tớ là người bị đánh mà. Min dỗi khiến Kyu luống cuống.

– Rồi, rồi. Minie của tớ cứ ngồi đấy. Tớ dọn là ổn chứ gì. Kyu vừa nói vừa dắt Min lại chiếc ghế dành cho khách. Còn mình thì lui cui dọn dẹp cái mớ hỗn loạn mà cả hai vừa gây ra.

Thượng Hải -11 giờ đêm.

Buổi diễn của Chul kết thúc trễ hơn dự tính do fan la hét đòi được lên sân khấu hát cùng với anh. Điều ấy khiến Hyuk thở dài vì có nghĩa là buổi diễn vốn đã lâu sẽ càng lâu hơn và cậu chúa ghét sự ồn ào, hỗn loạn của những con người đam mê thần tượng quá mức ấy. Đến mức sau khi buổi diễn kết thúc rồi, vẫn còn rất nhiều fan đứng chờ phía ngoài để được nhìn thấy Chul. Và kết quả là Công ty quản lý đành nghĩ ra cách là đánh lạc hướng bằng cách cho tài xế và ekip cứ thế chạy về khách sạn còn Chul và Hyuk thì sẽ cải trang và lẻn ra bằng cửa sau, sẽ có xe đến đón. Thế là mọi người răm rắp làm theo kế hoạch. Cả hai đi được một đoạn thì Chul đòi dừng lại vì anh quá mệt.

– Hyukie, tớ…tớ…cần thở… Chul nói ngắt quãng, ngồi bệt xuống vệ đường hít lấy hít để không khí trong đêm se lạnh. Mấy tiếng đồng hồ đứng trên sân khấu khiến anh không còn chút sức lực nào. Hyuk nhìn thấy thì cũng chạnh lòng. Cậu đến cạnh Chul, đỡ anh dậy.

– Đang mệt thì đừng ngồi. Cậu đứng lên rồi hít thở thật sâu. Chul nghe lời Hyuk, dựa vào anh mà đứng lên nhưng đôi chân cứ run lên không vững. Bất đắc dĩ lắm, Hyuk phải đứng sát lại cho Chul dựa hẳn vào người mình.

Một lát sau thì Chul cũng đỡ mệt, cả hai thấy yên tĩnh nên quyết định không chạy nữa mà thả bộ trên con đường vắng vẻ. Vì toàn bộ fan đã chạy theo hướng khác. Nhưng chỉ đi được một đoạn thì có một đám người xuất hiện, họ đi hướng ngược lại với hai người và ngày càng gần. Chul nhìn thấy vẻ mặt bặm trợn của bọn chúng thì cũng thấy hơi ớn nên cố tình lờ đi lúc cả hai giao nhau. Thế mà vẫn không yên, bỗng một tên nắm lấy tay Chul khiến anh giật mình hét ầm lên.

– Yaaaaa, làm gì vậy ?

– Người đẹp mà sao hung dữ vậy ? Mới nắm tay có tí mà… một tên buông lời cợt nhả khiến Chul sôi lên vì giận. Anh giật mạnh tay mình ra.

– Đồ khốn các người, mau chết đi. Anh hét lên giận dữ

– Cha cha, đúng là hoa hồng có gai. Thứ gì càng khó thì tụi anh càng muốn, hai em xinh đẹp thế này hay là tối nay cùng vui vẻ với tụi anh…

*Phụt*

Chul phun nước miếng lên mặt cái tên vừa buông ra câu nói khiếm nhã ấy.

– Ta khinh… Anh gằn giọng, mắt trừng lên giận dữ nhìn về phía họ.

– Tên nhóc khốn kiếp này, dám nhổ vào mặt tao, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt à…lên nào, anh em… Tên đó ra lệnh cho đám người đi cùng, thế là cả đám cùng tiến về phía cả hai.

Chul hoảng sợ chạy ra phía sau Hyuk nhường cái phần đánh đấm lại cho cậu, nãy giờ anh dám lớn tiếng như vậy cũng vì biết rằng có nhất đẳng huyền đai bên cạnh. Hyuk đẩy Chul về phía sau còn mình không nói một lời, thấy chúng lao tới thì cởi áo khoác, đánh một đường dài trong không khí, tận lực xông lên, đấm thẳng vào tên đứng trước mặt khiến hắn gục xuống tại chỗ rồi lấy đà đạp lên lưng hắn, cậu nhảy và xoay người trong không trung, đá xoáy vào mặt tên đứng sau. Chân vừa tiếp đất thì Hyuk lấy áo xiết cổ tên thứ ba cho đến khi hắn thở ra khó nhọc, cậu mới buông ra và đứng đối diện với tên còn lại hiện đang chần chừ không biết nên xông lên hay bỏ chạy:

– Muốn tự xử hay để tôi xử. Hyuk lạnh lùng nói, ánh mắt đầy đe dọa

– Tôi… tha cho tôi… Hắn lùi lại, hai tay chắp lại cầu khẩn. Hyuk thấy hắn sợ hãi thì bỏ qua mà quay mặt đi.

Trong tích tắc hắn rút con dao trong túi quần, nhắm thẳng cổ Hyuk. Chul nhìn thấy thì la lên sợ hãi. Hyuk thấy biểu hiện của anh, lập tức cúi người xuống né nhát dao chí mạng, bằng một cú gạt chân đã hạ gục ngay tên côn đồ tiểu nhân, đoạt lấy con dao. Thấy hắn ngã xuống, Chul lập tức lao tới nhảy bổ lên người, mặc sức đấm rồi tát :

– Tên khốn này, người ta đã tha cho mà còn giở trò bỉ ổi, muốn chết này, dám động vào Hyukie của tao… Vừa đánh, Chul vừa ra sức chửi rủa khiến Hyuk hơi sốc.

Đúng lúc ấy thì xe của quản lý đến đón. Hyuk quay qua khều Chul nhưng có vẻ anh không nghe thấy gì ngoài cơn thịnh nộ. Cuối cùng, Hyuk đành cứ thế mà kéo Chul về phía xe.

– Buông tớ ra, tớ phải đánh chết thằng khốn ấy… Chul vẫn bừng bừng tức giận.

– Sao lúc tớ chưa hạ hắn, cậu không xông vào giúp tớ. Có lẽ lần sau tớ nên bỏ mặc cậu thì hơn. Hyuk nói trong khi vẫn kéo ngược con người vẫn còn hung hăng đấm đá trong không khí về phía xe.

– Không được, cậu không được bỏ mặc tớ. Chul nghe Hyuk bảo sẽ bỏ mặc thì lập tức quay đầu lại

– Vậy thì mau lên xe. Hyuk hất mặt, ám chỉ cho Chul bước lên xe, cuối cùng anh đành ngoan ngoãn làm theo lời cậu.

– Chuyện gì vậy ? Mọi người xôn xao khi nhìn thấy bãi chiến trường.

– Không có gì, em chỉ thư giãn gân cốt thôi. Chul phán một câu xanh rờn khiến mọi người tranh nhau dò hỏi còn Hyuk thì đã ra băng ghế sau và nhanh chóng nhắm mắt lại, tranh thủ đánh một giấc trước khi về tới khách sạn. Hôm nay quả là một ngày dài và cậu cảm thấy nhớ Hae.

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Sen Đá Nở Hoa Tại Tp. Hồ Chí Minh

Thương hiệu:

Mã sản phẩm: 7078871781

Trạng thái:

Còn hàng

sen đá nở hoa đã được bán 100 sản phẩm. Bạn cần thỏa thuận riêng với shop trước khi đặt hàng vì shop vẫn chưa được xác thực. Kho hàng của sản phẩm được giao từ TP. Hồ Chí Minh

70,000đ

70,000đ

Tới nơi bán

Ngẩn Ngơ Ngắm Nhìn Những Bông Hoa Sen Đá Nở Rực Rỡ

Ngẩn ngơ ngắm nhìn những bông hoa sen đá nở rực rỡ

Ngẩn ngơ ngắm nhìn những bông hoa sen đá nở rực rỡ

Sen đá có lá cây thường mọc thẳng đứng, hướng lên trên, lá mọc từ thân ra dạng đối xứng, xen kẽ một số cây tạo thành những đài lá rất đẹp với muôn vàn màu sắc, màu xanh căng mọng nhưng không bóng. Nhìn từ xa, cây giống như một khối ngọc màu xanh mướt với những nhánh là vươn thẳng mạnh mẽ. Thông thường hình dạng sen đá đã giống một bông hoa, đặc biệt hơn cả là cây còn ra hoa, những bông hoa mang vẻ đẹp bí ẩn mà không loài hoa nào cũng có.

Hoa sen đá phật bà cũng giống như những dòng hoa đá khác, chúng nở hoa 3 – 4 lần trong năm. Hoa của nó có màu vàng và màu đỏ

Hoa của nó có màu vàng và màu đỏ

Sen đá kim cương cây có màu xanh tươi, lá cây có đầu tròn, xanh long lanh như viên kim cương xanh nên được mọi người yêu quý đặt cho cái tên sen đá kim cương. Cây ra hoa vào các mùa trong năm và hoa của sen đá kim cương có màu vàng và đỏ nhạt.

Sen đá kim cương cây có màu xanh tươi, lá cây có đầu tròn, xanh long lanh như viên kim cương xanh

Sen đá móng rồng thuộc cây họ bỏng có lá mọng nước trên lá có gai lấm tấm nhưng mềm, chạm tay vào không gây cảm giác đau, viền lá có gai dài hơn thường khi đã cứng thì gai sẽ biến mất, cây mọc lá kép đối xứng nhau. Đến mùa sẽ cho ra hoa, thường thì cây đã ra hoa thì cứ một bông tàn lại có một nụ mới ở cây con khác, kéo dài.

Sen đá móng rồng đã ra hoa thì cứ một bông tàn lại có một nụ mới ở cây con khác, kéo dài

Nghĩ tới loài cây này là nghĩ ngay tới những cánh sen đá mọng nước, được xắp xếp đều, khít với nhau, nhưng lâu lâu sẽ có cây mọc theo kiểu hình xoắn ốc. Sen đá nhung nở hoa 3-4 lần 1 năm thường vào mùa thu và mùa đông xuân.

Sen đá nhung nở hoa 3-4 lần 1 năm thường vào mùa thu và mùa đông xuân

Cùng ngắm thêm một hình ảnh hoa của các loài sen đá khác:

Sen đá hàm cá mập

Cách trồng sen đá ra hoa không hề khó như mọi người nghĩ, thường hoa sen đá sẽ ra hoa vào mùa hè khi đủ tuổi và không cần đòi hỏi quá nhiều thời gian chăm sóc. Điều quan trọng nhất bạn cần làm là lựa chọn giống sen đá tốt và nắm vững các điều kiện chăm sóc sau:

Chọn giống sen đá: Bạn cần lưu ý chọn một chiếc lá của cây mẹ khỏe, lưu ý chọn lá bánh tẻ hoặc lá già và để lá ở nơi cát ẩm, đất ẩm, hoặc nơi có bóng mát. Sau khoảng 1 – 2 tuần sẽ thấy từ cuống mọc lên những mầm cây, lúc này bạn có thể mang đi trồng. Để cho an toàn bạn chờ mầm này cứng cáp rồi hãy mang đi trồng.

Đất trồng: Cây hoa sen đá chủ yếu cần loại đất có khả năng thoát nước tốt, có thể dùng hỗn hợp tro trấu trộn với phân bò với tỉ lệ 1:1. Cũng có thể dùng hỗn hợp các thành phần như tro, đất pha cát, phân bò thoát nước tốt để không gây ngập úng cây.

Cách trồng sen đá ra hoa không hề khó như mọi người nghĩ

Ánh sáng: Sen đá là loại cây mọng nước cần nhiều ánh sáng để sống và phát triển, nếu bạn để cây trong khoảng 2 ngày trong bóng tốt thì nên mang cây ra ngoài ánh sáng để giúp cây quang hợp tốt hơn và tránh để rụng lá. Tuyệt đối tránh việc đặt cây dưới trời nắng gắt dễ làm héo lá và mất nhiều nước.

Nước tưới: Sen đá là giống cây cần rất ít nước để sống và phát triển, nếu bạn tưới quá nhiều nước sẽ khiến cây bị thừa nước và bị thối. Do đó, tùy thuộc vào điều kiện thời tiết, chỉ nên tưới đủ ẩm để tránh thối rễ và lá, không để nước đọng lại trên lá.

Ngoài ra, để cây khỏe đẹp và phát triển tốt đẹp hơn bạn cũng cần bổ sung các chất dinh dưỡng cho cây bằng các loại phân tan chậm, phân bón qua lá, phân dynamic hàng tháng.

Cây sen đá mang ý nghĩa về một tình yêu bền chặt, trọn đời, vĩnh cửu